Nghiêm Xuân Hoa trong ánh mắt nghi ngờ của những người vây xem đi về phía cây đàn piano, còn rất có hứng thú vẫy vẫy tay với những người vây xem, biểu hiện vô cùng thoải mái. Phương Nhị Phong trong lòng hung hăng âm thầm mắng một câu:
Sau này ngươi sẽ biết tay, nhìn bộ dáng đần độn của ngươi kìa, đây chỉ là một món khai vị nho nhỏ, trò hay còn ở phía sau, không biết tên khốn kiếp kia đi Thái Tử Bang mượn người thì thế nào rồi.
Nghiêm Xuân Hoa ho khan một tiếng, hắng giọng một cái, đối với những người xung quanh, đầu tiên là cúi người chào một cái, cười nói:
Các vị bằng hữu, kỳ thực thì, ta chính là thích piano, nói đến trình độ thì cũng không có, chỉ là để mọi người mua vui một chút, ta liền múa rìu qua mắt thợ vậy. Dù sao ta cũng là tổng giám đốc một công ty, nhiều lắm là lúc rảnh rỗi đi nghe một chút, nói đến học tập thì thật sự chưa từng tiếp xúc. Nếu đàn không hay, mọi người nhất định lượng thứ.
Nếu Phương Nhị Phong không động tay chân thì những lời Nghiêm Xuân Hoa nói này là phi thường đẹp mắt. Cho dù là hắn đàn không hay, không sánh được Phương Nhị Phong cũng sẽ không có ai nói gì hắn. Dù sao thì lời hắn nói đúng là sự thật, mọi người cũng phi thường lý giải, nhưng là tình hình thực tế lại hoàn toàn không phải như vậy. Nghiêm Xuân Hoa sau khi ngồi xuống, lại lập tức nhập trạng thái, ngồi ở đó bắt đầu diễn tấu. Khi hắn ấn xuống phím đàn đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/binh-vuong-bao-tieu-tai-do-thi/5101561/chuong-739.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.