Sở dĩ Triệu Tiểu Hoa chọc giận bốn nam tử đeo kính đen này là vì nàng không muốn mình rơi vào tay Quang Đầu Hán, thà chết đi còn hơn. Thế nhưng không cần nói đến Bình Đầu Tây Phục Nam Tử, ngay cả Quang Đầu Hán cũng biết rốt cuộc mục đích những lời Triệu Tiểu Hoa mắng là gì. Bình Đầu Tây Phục Nam Tử chỉ nhàn nhạt liếc mắt nhìn Triệu Tiểu Hoa một cái, khẽ lắc đầu, sau đó nói với Quang Đầu Hán:
Bây giờ ta đã bảo thủ hạ của ta dừng tay rồi, ngươi nói xem ngươi có thể mang lại lợi ích gì cho chúng ta? Quang Đầu Hán vừa rồi dưới tình thế cấp bách mới nói ra những lời hứa hẹn đó. Bây giờ tuy thấy tên thủ lĩnh này đã thả đi Triệu Tiểu Hoa, trong lòng cảm thấy vô cùng vui mừng, thế nhưng khi nghe hắn nói muốn mình ngay lập tức đưa ra những điều kiện đã hứa với hắn, hắn lập tức cười khổ. Hiện tại dù có nghĩ nát óc cũng nghĩ không ra có lợi ích gì có thể ban cho mấy người này. Bọn họ đến căn cứ của mình đã lục soát quá nhiều thứ, lẽ nào bây giờ phải dâng toàn bộ thế lực của mình cho bọn họ? Đây là chuyện không thể nào. Hắn sẽ không trả giá những thứ này vì Triệu Tiểu Hoa, một mỹ nữ xinh đẹp. Thế nhưng nếu bây giờ không nói ra được nguyên cớ gì, vậy tên hỗn đản tâm ngoan thủ lạt này tuyệt đối sẽ hung hăng tra tấn mình. Quang Đầu Hán nghĩ một hồi lâu, lúc này mới ưỡn mặt, nở nụ cười nói:
Đại ca,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/binh-vuong-bao-tieu-tai-do-thi/5101465/chuong-643.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.