Bảo tiêu đầu bằng trong mắt tràn đầy khuất nhục, từng bước một đi đến trận doanh bên phía Trần Lão Đại, nhưng trong lòng hắn không hề có chút oán hận nào đối với Trần Lão Đại. Mặc dù vừa nãy Trần Lão Đại uy hiếp nói muốn giết cả nhà của hắn, nhưng Bảo tiêu đầu bằng biết Trần Lão Đại làm vậy là vì tốt cho mình, là muốn mình nhanh chóng cầu xin tha thứ, chỉ để bảo trụ cái mạng nhỏ của mình mà thôi. Trần Lão Đại lạnh lùng liếc mắt nhìn Thoái ngũ quân nhân, nói với một bảo tiêu khác đeo khuyên tai đứng bên cạnh:
Huynh đệ của ngươi đã chịu vết thương nặng như vậy, cũng nhận sự khuất nhục lớn đến thế, ngươi lên đó đánh chết tươi thằng hỗn đản kia cho ta.
Bảo tiêu đeo khuyên tai gật đầu, trong mắt tràn đầy sát ý băng hàn, từng chữ từng chữ nói:
Trần Lão Đại, yên tâm đi, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn.
Thế nhưng bảo tiêu đeo khuyên tai này vừa mới đi tới, Thoái ngũ quân nhân đứng tại trung ương đại sảnh liền lập tức nói:
Hiện tại ta không có khí lực đánh nữa, ta nhận thua.
Tất cả mọi người đều không nghĩ tới Thoái ngũ quân nhân vậy mà lại nhận thua, nhận thua dứt khoát như vậy, ngay cả Lưu Hạc cũng không nghĩ tới. Chỉ có Triệu Hổ ánh mắt lóe lên, biết rằng vừa nãy Thoái ngũ quân nhân thật ra đã chịu vết thương rất nghiêm trọng. Nếu không thì cũng sẽ không lúc đi về phía Bảo tiêu đầu bằng mà dùng thời gian lâu như vậy. Nếu thân thể hoàn hảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/binh-vuong-bao-tieu-tai-do-thi/5101429/chuong-607.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.