Tô Cuồng liếc mắt nhìn Đông Phương Hùng bị dẫn đi, nói với Lâm Phương:
Cha của Đông Phương Tuyết Lan bị thương, hiện tại vẫn còn trong hôn mê, ta cũng không biết chuyện gì đã xảy ra với hắn, ta phỏng chừng có quan hệ với Đông Phương Hùng.
Lâm Phương mắng một tiếng:
Cái tên hỗn đản này vậy mà nhanh như vậy đã ra tay rồi, ta sẽ khiến người bên trong đồn cảnh sát hảo hảo thẩm vấn bọn chúng.
Khi Tô Cuồng và Lâm Phương đang nói chuyện, trong phòng bệnh truyền đến giọng nói kinh ngạc và vui mừng của Đông Phương Tuyết Lan:
Cha, cha tỉnh rồi? Tô Cuồng, mau vào đây, cha ta tỉnh rồi.
Tô Cuồng khi nghe thấy Đông Phương Tuyết Lan hô hoán, lập tức lao nhanh vào phòng bệnh, nhìn thấy Đông Phương Tuyết Lan đang đứng bên giường cha nàng, vẻ mặt tràn đầy kích động và mừng rỡ. Đông Phương Thanh Hà nhìn qua phi thường hư nhược, Đông Phương Tuyết Lan lập tức khẽ hỏi:
Cha, rốt cuộc là chuyện gì? Chuyện gì đã xảy ra? Tô Cuồng cũng phi thường căng thẳng nhìn Đông Phương Thanh Hà, tuy rằng vừa rồi hắn đoán chuyện này có lẽ có liên quan đến Đông Phương Hùng, nhưng bây giờ nhìn bộ dạng của Đông Phương Thanh Hà, dường như người trực tiếp khiến hắn hôn mê không phải là Đông Phương Hùng. Đông Phương Thanh Hà hồi tưởng một chút, khi nhìn đến Tô Cuồng đang đứng cách đó không xa, trên mặt lộ ra một tia tiếu dung, khẽ nói:
Đừng lo lắng, ta hiện tại không phải đã tỉnh lại rồi sao?
Đông Phương Tuyết Lan mang theo biểu lộ oán trách trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/binh-vuong-bao-tieu-tai-do-thi/4817793/chuong-446.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.