Thành thật mà nói thì kể từ sau khi tôi tiếp nhận chuyện làm ăn của chú Ba, chỉ có tôi đi gắp Lạt Ma của người ta chứ chưa từng có người nào đồng ý đến gắp Lạt Ma của tôi.
Thứ nhất, tôi không có bản lĩnh giống như Muộn Du Bình, không có gì hay để gắp. Thứ hai, tôi giống như những Địa Đầu Xà khác ở Hàng Châu, Trường Sa, người bình thường căn bản sẽ không nghĩ tới rằng họ có thể gắp tôi.
Ngay khi vị Lê tiểu thư này mở miệng, cả ba chúng tôi đều sững sờ, ngay cả Muộn Du Bình cũng không nghĩ đến rằng cô ấy sẽ đưa ra yêu cầu như vậy.
Tôi há hốc mồm, cô ấy ngồi bắt chéo hai chân, nhận lấy nước trà của Lục Thuận rồi bắt đầu nhàn nhã thưởng thức, thể hiện rõ rằng cô ấy đang chờ câu trả lời từ tôi. Thế lực nhà cô ấy ở Tô Bắc cũng không nhỏ, nếu như ngày hôm nay tôi từ chối cô ấy, sau khi bước ra khỏi cửa lớn này, kể từ đây, trên đường cái sẽ lưu truyền giai thoại "Ngô Tà chính là kẻ nhát gan."
Bạch Hạo Thiên không nhịn được mà nói: "Cô... Cô dựa vào đâu mà gắp Lạt Ma của ông chủ Ngô?"
Cô bé vẫn còn quá trẻ, dễ bị kích động. Lê tiểu thư khẽ liếc mắt, nói: "Mắc mớ gì đến cô, cô cũng muốn đến sao?"
Bạch Hạo Thiên tức giận đến nỗi khuôn mặt đỏ bừng, nói: "Ông chủ Ngô đi thì tôi cũng đi, tôi sẵn sàng làm việc không công!"
Lê tiểu thư phì cười, bất đắc dĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/binh-ta-ha-xu-tuong-tu/2567499/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.