"Tiểu Tam gia." Chị Nha đột nhiên kéo tay tôi, nói: "Chẳng lẽ cậu không thể đè cậu ta sao? Tiểu Tam gia của chúng ta là người đàn ông đỉnh thiên lập địa mà, khí phách của cậu đâu? Sao cậu có thể để cậu ta đè cậu được chứ!"
Nha, bây giờ em mới tin tưởng là chị thật lòng yêu thương em!
Cho dù em là gay chị cũng chấp nhận em, nhưng chị không biết là do tên nhóc Muộn Du Bình kia bẻ cong em.
Nha, em biết là chị yêu em, muốn che chở cho em mà.
Nhưng em làm sao có thể nói với chị rằng ông đây cũng từng thử đè anh ấy,nhưng xém chút nữa là bị anh ấy đá chết!
Để chị biết chuyện này thì thế nào chị cũng gọi bọn tiểu nhị đến trói anh ấy lại để tôi đè, nhưng bọn tiểu nhị chị gọi đến không những trói không được anh ấy mà còn bị ảnh đá cho tàn phế thì làm sao?
Chị Nha vốn dĩ mang gương mặt tràn đầy kỳ vọng nhìn tôi, nhưng tôi lại há mồm cứng họng nhìn chị hết nửa ngày mà không nói được gì, cuối cùng chị Nha giống như các bà mẹ khắp thiên hạ, đau lòng nhìn con mình thua kém người ta, mặt đầy thất vọng thở dài rồi xoay người rời đi.
"Cậu tự thu xếp ổn thoải đi, tiểu Tam gia." Trước khi ra cửa, chị dừng lại nói một câu tối nghĩa với tôi.
Tôi cầm dầu bôi trơn chị đưa trong tay, nhìn bóng lưng khuất sau cửa, biểu tình bò mộng lại xuất hiện.......
Tôi nhìn chị Nha đóng cửa xong xuôi, lúc này mới cầm dầu bôi trơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/binh-ta-chi-duc-niem/1155802/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.