Tiệc rượu tan, đám đông náo nhiệt như thủy triều rút đi. So với nhà họ Tống bếp lạnh lò nguội, chẳng ai thèm ngó ngàng, thì nhà họ Bạch chúng ta không giống gả con gái, mà giống như cưới được rể hiền.
Cha ta đ.ấ.m đ.ấ.m cái lưng già, vừa mừng lại vừa lo. Mừng vì con gái không phải làm thiếp, nhưng lo vì ông vẫn chưa biết rõ lai lịch của Tạ tam lang.
Tạ tam lang đỡ ông ngồi xuống, cung kính chắp tay hành lễ:
"Tại hạ là đứa con bất hiếu của Tạ gia ở Thanh Châu, Tạ Trác Ngôn!"
Tạ gia ở Thanh Châu vốn là một danh gia vọng tộc lẫy lừng, con cháu nhà họ Tạ nhiều người hiền đức, làm quan trong triều cũng không ít.
Chỉ là sau này cây to đón gió, bị người ta chèn ép, những năm gần đây mới sa sút đi nhiều.
Vị Huyện lệnh tiền nhiệm của huyện chúng ta cũng xuất thân từ Tạ gia ở Thanh Châu.
"Thật trùng hợp, đó chính là tộc huynh của tại hạ."
Tạ Trác Ngôn nhắc đến vị Huyện lệnh nọ với vẻ rất thân thuộc:
"Tiếc là huynh ấy đã thăng chức rời đi rồi, nếu không hôm nay đã có thể mời huynh ấy đến uống chén rượu mừng."
"Hắn là Huyện lệnh, sao ngươi lại thành kẻ ăn mày?"
Cha ta hoài nghi nhìn Tạ Trác Ngôn từ đầu đến chân, thầm nghĩ chắc chắn hắn đang nói dối.
Tạ Trác Ngôn xua tay:
"Nhạc phụ, tiểu rể mất mẫu thân từ lúc còn quấn tã, đến khi trưởng thành thì cha cũng bệnh qua đời. Vì muốn tìm gặp người thân trong tộc nên mới phải bôn ba lặn lội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/binh-dich/5268155/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.