CHƯƠNG 13.
Buổi tối hai người nằm đối mặt nhau.
Ánh trăng sáng tỏ, xuyên qua bức màn mỏng, dịu dàng tỏa sáng. Cả không gian chìm trong màu lam nhàn nhạt. Kỳ Vân đối lưng với cửa sổ, ngắm nhìn đường nét tắm trong ánh trăng dịu nhạt của La Tĩnh Hòa, cả thân mình anh như hòa vào đó, càng hiện rõ vẻ điềm đạm.
Kỳ Vân đưa tay chạm vào mặt anh. La Tĩnh Hòa nhẹ cười. Mấy ngày trước hai người vẫn chung giường, nhưng chỉ đơn giản là mang tính chất dựa vào nhau cùng ngủ chung trên một chiếc giường mà thôi. Từ hôm nay trở đi, tấm chắn mỏng manh kia đã bị chọc thủng, chừa ra một khoảng lớn, liếc mắt là có thể nhìn thấy đôi bên, toàn bộ đều xuyên thấu.
Kỳ Vân đặt tay lên ngực La Tĩnh Hòa, nhắm mắt lại, chăm chú cảm nhận nhịp đập của người đàn ông này. Vững vàng, điềm tĩnh, mạnh mẽ. Tựa như biển cả lặng yên dưới ánh trăng, sâu thẳm, huyền bí, khiến người ta không cách nào nhìn thấu, những năng lượng căng tràn sức sống bắt đầu chuyển động bên dưới mặt biển.
Một vị bác sĩ Đông y từng nói với Kỳ Vân, phương pháp nhận biết tốt nhất, chính là lắng nghe nhịp tim của người ta. Cái đó và xem mạch có chung một lý lẽ.
Nhịp tim của anh.
Trầm tĩnh ôn hòa, nhịp đập đều đặn.
Kỳ Vân áp tai vào, chăm chú cẩn thận lắng nghe. Nó nói cho cậu, người đàn ông này thật nhã nhặn, khiêm nhường nhẫn nại, mạnh mẽ, bao dung. Dịu dàng với người yêu, am hiểu săn sóc người yêu.
La Tĩnh Hòa nhẹ nhàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/binh-dam-nhu-thuy/142690/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.