Bạn cùng bàn của bạn namngồi trước mặt tôi ghét tôi cực kỳ, cái này tôi biết, nhưng điều tôikhông biết là lý do của sự ghét ấy. Tôi có đắc tội gì cậu ta đâu, tôixác định!
Tôi cũng thấy ghét cậu ta, bởi vì tôi biết cậu ta ghét tôi. Tôicảm thấy đây không phải chuyện trẻ con hờn mát, người ta đã không ưa, hà cớ gì tôi phải đem tấm thịnh tình của mình ra để người ta ngược đãichứ[1].
Về việc tại sao cậu ta ghét tôi, tôi chẳng muốn biết, với nhữngngười tôi không quan tâm, lòng hiếu kỳ của tôi trước giờ cũng có hạn.Chị Anh – bạn cùng bàn của tôi nhìn ra hai đứa tôi không thuận mắt lẫnnhau, hỏi: “Cậu đắc tội Phùng Giai Trình hay cậu ta đắc tội với cậuthế?”
“Ai biết cậu ta nổi cơn điên gì? Dù sao mình cũng chẳng đắc tộicậu ta, có điều cậu ta bày vẻ mặt thối hoắc về phía mình, không lẽ mìnhcòn phải tươi cười chào đón à?” Tôi có chút bực bội nói.
“Lần trước vừa vào lớp mình nghe cậu ta và Lục Uy Khôn nói cáigì mà ‘mình ghét cậu ta lắm!’ sau đó cậu ta nhìn thấy mình liền khôngnói nữa, không biết có phải đang nói cậu không.” Lục Uy Khôn là bạn namngồi phía trước tôi, bạn cùng bàn với người kia.
“Cậu ta ghét mình cũng chắc gì mình đã thích cậu ta, con trainói xấu sau lưng con gái, mình mới thấy ghét cậu ta nhất đấy.” Tôi khịtmũi khinh bỉ.
Sau đó tình tiết máu chó xuất hiện: không biết Phùng Giai Trìnhthình lình bước vào lớp từ lúc nào, có điều theo tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/binh-dam-la-dieu-hanh-phuc-nhat/1925415/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.