Sau khi mọi người ăn được lưng lửng bụng, chúng tôi quyết định nghỉ ngơi giữa hiệp.
“Chúng ta chơi trò gì đi.” Lý Tự Phong đề nghị.
“Trò gì mới được?” Lô Tiểu Nghiên là người đầu tiên có phản ứng.
“Thật hay Thách, thấy sao?” Trưởng phòng có ý kiến.
“Được đấy!”
“Okê con dê!”
“Ủng hộ hai tay hai chân!”
….
“Mình không chơi, làm khán giả được không?” Tôi yếu ớt hỏi, “ăn no quá, muốn nghỉ ngơi một lát!”
“Không được, Ngư mập cậu lười nhát thây thế nào, bảo sao không tròn nung núc!” Bạn học Hiểu San lại nhảy vào miệng tôi ngồi.
“Mình tròn nung núc chỗ nào hả?” cao 1m63 nặng 50kg là đạt chuẩn đấy, biết chưa hả? Haizz, thật ra tôi hơi mập một chút, nhưng mà muốn tôi giảm cân á? Chuyện không thể nào!
“Cùng nhau chơi!” Hồng Huy trừng tôi.
“Rồi, chơi thì chơi.” Tôi vẫy cờ trắng đầu hàng.
“Vậy mọi người lại đây nào!” Lý Tự Phong cầm một chai coca không đặt lên bàn đá, cả đám chúng tôi lần lượt ngồi xuống vây xung quanh, “nếu sau cùng cái chai chỉ về hướng người nào, người đó phải đứng dậy chọn Thật hay Thách.”
“Bắt đầu ngay và luôn nhé!” Lý Tự Phong dùng tay xoay chai coca.
Chỉ cần không chỉ trúng tôi là được, tôi tham gia cho đủ quân số thôi, tôi có niềm tin nhân phẩm của mình sẽ không kém đến mức ấy đâu – tôi thầm an ủi bản thân.
Tốc độ quay của vỏ chai dần chậm lại, ánh mắt mọi người cũng chăm chăm dồn vào đó, xem
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/binh-dam-la-dieu-hanh-phuc-nhat/1925399/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.