Một sáng sớm tôi bị cô chủ nhiệm gọi ra hành lang nói chuyện, nhìn thấy ám khí lờ mờ tỏa ra từ người cô, âm thanh nhỏ bé trong lòng tôi liền gào lên có chuyện, có chuyện rồi. Sau đó, khi đã nghe hết những điều cô chủ nhiệm nói, tôi lại cảm thấy cực kỳ căm hận cái miệng quạ đen của mình.
Sir Lâm qua đời, cô chủ nhiệm hỏi tôi có muốn đi đưa tang thầy hay không. Tôi ngẩn người.
Sir Lâm là boss nhà tôi, thầy là một ông chú trung niên 50 tuổi. Thầy đối xử rất tốt với tôi, bình thường trong tiết Lịch sử không sai bảo tôi làm cái này cái kia, cũng không bắt tôi đi thu bài tập, nói tóm lại tôi chính là vị cán sự bộ môn rảnh rỗi nhất, các bạn cán sự khác ai cũng hâm mộ tôi hết. Thầy ấy cái gì cũng tốt, nhưng tật xấu đàn ông khác có thầy ấy cũng có nốt: hút thuốc và uống rượu. Trước kỳ nghỉ đông, thầy phải nhập viện vì dịch tràn màng phổi, tôi có đến thăm, lúc ấy tinh thần thầy vẫn còn rất tốt, còn nói đùa với tôi. Sau đó, tôi nghe tin thầy được xuất viện về nhà nghỉ ngơi. Kỳ nghỉ đông nghe người khác nói, gặp được thầy trên đường, sức khỏe cũng còn tốt lắm. Thế này, là sao vậy? Sao lại đột ngột như thế? Tôi cảm thấy khó mà chấp nhận được.
Buổi chiều tôi và người của lớp Lịch sử bên cạnh đi theo các thầy cô đến nhà Sir Lâm viếng thầy. Tôi gặp được người vợ thường ngày thầy hay khen đẹp, hôm nay cô tiều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/binh-dam-la-dieu-hanh-phuc-nhat/1925346/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.