Lâm Tiểu Trúc tươi cười chào hỏi mọi người, hàn huyên vài câu mới đi vào phòng Tiểu Xuân, thấy nàng mặc hồng y đang ngồi bên mép giường, hai mắt sưng như hạch đào, vẫn đang nức nở, Liễu thẫm và mọi người đang cố khuyên giải.
“Ngươi ở chỗ này chờ ta một chút, ta sẽ ra ngay” Lâm Tiểu Trúc quay đầu nói với Viên Thiên Dã. Khuê phòng của Tiểu Xuân, hắn không tiện vào, hơn nữa chắc Tiểu Xuân cũng không muốn bị một nam nhân xa lạ nhìn thấy bộ dạng chật vật của mình.
“Ngươi đi đi” Viên Thiên Dã mỉm cười đáp .
Hoa thẩm ở trong phòng nghe được tiếng Lâm Tiểu Trúc, vội nói” Tiểu Trúc đến”
“Tiểu Trúc.” Tiểu Xuân vội vàng đứng lên nhìn ra cửa.
“Không có việc gì, hắn sẽ không dám tới tìm ngươi gây phiền toái nữa đâu. Ta cam đoan, sau này sẽ không xảy ra chuyện như vậy nữa” Lâm Tiểu Trúc nắm tay Tiểu Xuân an ủi.
“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.” Liễu thẩm vừa nói, vừa bảo Tiểu Xuân hành lễ với Lâm Tiểu Trúc, cảm ơn nàng đã hỗ trợ.
Lâm Tiểu Trúc vội vàng nâng Tiểu Xuân dậy” việc này do ta mà ra, nếu ta không gởi tiền về, Tần thị cũng sẽ không gây họa khiến các ngươi khổ sở. Ta xấu hổ còn không kịp, sao dám nhận cảm ơn. Đừng khách khí nữa”
“Sao có thể trách ngươi. Ngươi gởi tiền về là hiếu tâm, do Tần thị không hiểu lý lẽ lại kiêu ngạo thôi, không liên quan tới ngươi” ai đó xen vào.
“Mợ ta còn làm chuyện đáng giận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/biet-vi-ky/3162729/chuong-325.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.