Hắn vừa nói xong, một phụ nhân đi ra sau tấm bình phong, mặt tràn đầy kinh ngạc, phân phó hạ nhân” A Trung, ngươi mau đi mua gừng đi, nhiều một chút, phải nhanh nữa” rồi đưa mắt nhìn qua” vị này là linh y? sao lại biết việc nhà của ta? Bệnh của lão gia có liên quan tới gà tre và gừng sao?”
Lâm Tiểu Trúc thấy phụ nhân này hơn năm mươi tuổi, mình mặc tơ lụa, đầu đầy châu ngọc, có lẽ là thê tử của vị đại lão gia đang bị bệnh. Trong gia đình nhà giàu mà nàng có thể biết được bữa trưa trượng phu ăn món gì, lại không e dè việc trúng độc, có thể thấy tình cảm vợ chồng rất tốt.
“Phu nhân có điều không biết, gà tre vốn là gia cầm,không có độc nhưng chúng lại ăn bán hạ thảo có độc, lâu dần chất độc tích tụ trong cơ thể con gà, vì vậy người ăn gà tre nhiều cũng dễ bị trúng độc. Mà gừng có thể giải độc của bán hạ, khi nấu gà bỏ nhiều gừng thì sẽ tiêu trừ độc của bán hạ. Đối với bệnh trạng của đại lão gia thì có lẽ do ăn nhiều gà tre mà hôm nay món gà lại không bỏ gừng, không biết có đúng hay không?” Viên Thiên Dã lên tiếng.
“Thì ra là vậy” đại phu nhân và nhị lão gia bừng tỉnh đại ngộ. Thật ra, vừa rồi nghe nói trúng độc, bọn họ rất lo lắng. Tuy Lý gia phụ từ tử hiếu, huynh đệ hòa thuận nhưng gia nghiệp lớn, nói không chừng sẽ có người sinh dị tâm, hạ độc đại lão gia. Nếu thật là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/biet-vi-ky/3162567/chuong-242.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.