Lão đầu nhi lục lọitúi tiền, lấy vài cái tiền đồng, nhìn nhìn một hồi rồi trừng mắt nói với Lâm Tiểu Trúc “còn thừa mười sáu văn tiền”
Lâm Tiểu Trúccũng không lấy làm ngạc nhiên, mấy thứ tổ yến, vây cá. . . đâu phải rẻ,nên hai mươi lạng bạc có thể kéo dài đến chín ngày đã ngoài ý muốn củanàng.
Nàng lấy trong lòng ra tám mươi văn tiền, nhét vào tay lão đầu nhi “số tiền này không nhiều lắm nhưng cũng đủ để mua gạo vàthức ăn trong mấy ngày, ngài cầm đi. Không cần mua nguyên liệu nấu ănnữa, sư phụ chỉ cần nói hương vị và cách thực hiện các nguyên liệu sắptới, sau này có cơ hội ta sẽ tập luyện”
Tuy đây không phảilà tiền nàng bán mình nhưng cũng là một phần ba gia sản của nàng ah. Nếu là trước kia, nàng tuyệt đối sẽ không lấy ra cho lão đầu nhi xem tiềnnhư cặn bã, tiêu tiền như nước kia. Nhưng trong khoảng thời gian này,hắn chẳng những không thu tiền học phí của nàng, còn dùng tiền của mìnhmua vô số nguyên liệu nấu ăn, dốc lòng dạy nàng trù nghệ, điều này làmnàng thập phần áy náy. Quan trọng hơn, dù hắn lớn tiếng răn dạy thì nàng vẫn cảm nhận được sự quan tâm thật lòng của hắn, lúc này trong lòngnàng cũng xem hắn trở thành gia gia của mình. Nếu cần thiết, đừng nói là một phần ba gia sản, có đưa toàn bộ, nàng cũng không tính toán. Sau này nàng được tự do, nhất định sẽ báo đáp hắn.
Tiết lão gia tửnhìn mấy đồng tiền bóng lưỡng trong tay mình còn mang theo độ ấm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/biet-vi-ky/3162201/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.