”Nha đầu, ngươi đã đến rồi?” Tiết lão gia tử quay đầu, nhìn thấy Lâm tiểu Trúc thì tươi cười vẫy tay với nàng “đến đây đi”
“Đây là cái gì?” Lâm Tiểu Trúc đi qua đi, tò mò nhìn án đài.
Lão đầu nhi nhìn đống đồ trên bàn,ngạo nghễ nói “ta sẽ dạy ngươi làm thế nào để trở thành một đại sư”
“Đại sư?” Lâm Tiểu Trúc ngạc nhiên một lát, ngẩng mặt, “tỷ như có thể bào củ cải mỏng như sợi tóc mà không bị đứt hay làm thế nào đem đậu trộn vàomình cua, lại có thể nấu củ cải trắng ăn còn ngon hơn sơn trân hải vị. . .”
Tiết lão gia tử liền cắt ngang lời nàng, trách cứ “nóibậy” nghe thêm mấy câu sau thì trên mặt hiện vẻ kinh ngạc, nhướn mày,trầm tư hồi lâu mới mở to mắt nhìn Lâm Tiểu Trúc hỏi liên thanh “đem đậu dồn vào mình cua có hương vị thế nào? Ai có thể nấu củ cải trắng cònngon hơn sơn trân hải vị? ngươi đã ăn đồ ăn như thế ở đâu? Ta nếm khôngít mỹ vị trong thiên hạ, còn chưa nghe nói tới những món như thế ah”
“Ách.” Lâm Tiểu Trúc nhức đầu, “Ta tự mình suy diễn rồi nói lung thung thôi”nàng lôi kiến thức kiếp trước cùng những món ăn hiện đại nói ra thậttrôi chảy, không ngờ Tiết lão gia tử lại có phản ứng lớn như thế. Tuykhông biết hắn có đạo hạnh gì nhưng không điên bất thành ma. Hắn có thểbỏ mặc người hầu, một mình đến Thanh Khê trấn chỉ để ăn Không lục ngư đã cho thấy hắn là kẻ cuồng ăn ngon rồi, giờ nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/biet-vi-ky/3162195/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.