Nghe Lâm Tiểu Trúc trả lời như vậy, trong lòng Ngô Thái Vân dễ chịu rấtnhiều, đắc ý liếc nhìn mọi người một cái, cao giọng nói ‘vừa rồi ta thấy công tử cười, nhìn rất đẹp nha”
“Nga, phải không? Ta không cóchú ý, chỉ biết sợ hãi” Lâm Tiểu Trúc cười cười, nữ hài tử như Ngô TháiVân kiếp trước gặp qua không ít. Vì bộ dáng đẹp, gia cảnh lại khá nên có chút hư vinh, ưa đố kỵ lại luôn thích nổi trội hơn người khác nhưngcũng không hẳn là người xấu
“Ngươi sợ hãi a!” Ngô Thái Vân khoatrương nhìn Lâm Tiểu Trúc, thanh âm lớn như sợ người ta không nghe thấy. Viên Thiên Dã ngồi ở đống lửa bên kia, cách khoảng một trượng nên nàngcũng không sợ hắn nghe được. Thấy Lâm Tiểu Trúc không lên tiếng lại hỏi“ngươi sao lại biết nấu cháo? Sao công tử lại biết ngươi biết nấu cháo?”
“Ta trời sinh thể Hàn, không thích hợp luyện võ. Công tử lúc trước mua talà vì ta biết nấu ăn, cũng vì thế mà hắn biết” Lâm Tiểu Trúc kiên nhẫngiải thích, thái độ cực kỳ hợp tác. Sau này nàng sẽ sống cùng mấy đứanhỏ này, có một số việc nếu nói nửa chừng dễ làm người ta liên tưởng này nọ, nảy sinh hiểu lầm, rước lấy phiền toái không cần thiết. Chi bằngnói rõ ràng. Nữ hài tử mười hai, mười ba tuổi cũng đã biết đến mối tìnhđầu, mà Viên Thiên Dã bộ dáng lại hại nước hại dân, nếu vô duyên cớ bịnàng xem như quân xanh thì chẳng phải là oan Thị Kính sao.
“Như vậy a!” Ngô Thái Vân như có chút suy nghĩ.
Thấy nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/biet-vi-ky/3162133/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.