Tưởng thưởng? LâmTiểu Trúc chớp chớp mắt, tốt nhất là mang nàng ra khỏi núi sau đó trảlại khế ước bán thân cho nàng, nếu không được thì cho một món tiền khakhá cũng được, tiền lúc nào cũng cần ah.
Có điều chỉ có thể nghĩmà không thể nói, nếu hắn không đáp ứng, sau này nàng sống sẽ không dễchịu gì, đâu có chủ tử nào lại muốn đối xử tốt với một nô bộc lúc nàocũng có ý định rời đi chứ. Để cho hắn có sự phòng bị, nàng rời đi sẽcàng thêm khó khăn.
Vì thế nàng chỉ ngượng ngùng cười nói “TiểuTrúc chẳng qua là trùng hợp biết được chút ít thôi, biết thì nói làchuyện nên làm, công tử không cần khách khí
Viên Thiên Dã nhìnchằm chằm Lâm Tiểu Trúc một lát bỗng nhiên tươi cười nói “ngươi đã nóikhông cần khách khí, ta đây sẽ không khách khí. Ngươi là nô bộc của ta,nhắc nhở chủ tử, bảo hộ chủ tử cũng là chuyện phải làm. Nếu ta còn muốnthưởng cho ngươi chẳng phải quá mức khách khí sao?”
Cai gì? Đâylà lời của công tử sao? Nam tử hoa phục cùng đám đại hán kinh ngạc mở to mắt, sau đó lại nhìn nhau như không dám tin. Công tử trước giờ đềuthưởng phạt phân minh, vừa rồi rõ ràng công tử không có hoài nghi đạiquản sự Viên Lâm nhưng vẫn phạt hắn từ vị trí đại quản sự xuống làm hạdịch. Một người đang có quyền thế được mọi người tôn kính lại phải đilàm công việc nặng, trừng phạt này không phải là nhỏ nha. Nhưng đối vớimột tiểu cô nương xinh đẹp giảo hoạt lại chỉ một từ khách khí là xóa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/biet-vi-ky/3162128/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.