Trận phong ba đã bình ổn, mọi người cũng không nhắc lại nữa, chỉ chuyên chú ăn bánh, nếu khát thì đến khe suối múc nước uống. Hoàng hôn cũng bắt đầu nhuộm tím chântrời, gió thổi qua tán lá cây nghe xà xạc, đống lửa cũng bắt đầu dầntàn. Không thể quay trở lại nhà, tiền đồ lại rất xa vời, ai nấy đều cóchút bâng khuâng, ngay Lâm Tiểu Trúc cũng hoài niệm ngôi nhà ấm áp củacậu.
Đang lúc thất thần, Lâm Tiểu Trúc đột nhiên có cảm giác đang có ánh mắt nhìn mình, ngẩng đầu thì thấy cách hai người ở đối diện cómột đôi mắt con gái.Trong đám, tính luôn nàng chỉ có năm đứa con gái, mà nữ tử đang đánh giá nàng có khuôn mặt trái xoan, mắt hạnh, da thịttuyết nộn, cao lớn nhất cũng xinh đẹp nhất trong đám con gái. Nàng vẫnđi bên cạnh chính nghĩa sứ giả,xem ra là cùng một thôn.
Tuy rằng không thích nàng chẳng kiêng dè gì mà đánh giá mình nhưng Lâm Tiểu Trúc vẫn lịch sự mỉm cười với nàng.
Người con gái kia ngẩn người rồi cũng mỉm cười đáp lại “ngươi tên gì? Ta tênNgô Thái Vân” lại chỉ vào chính nghĩa sứ giả bên cạnh nói “đây là đườngca ta, Ngô Bình Cường”
Ngô Bình Cường nghe vậy, quay đầu cườicười với Lâm Tiểu Trúc, trong tươi cười có chút ngượng ngùng làm nàngrất có hảo cảm với hắn.
“Ta gọi là Lâm Tiểu Trúc, đây là người cùng thôn với ta, Hạ Sơn” Lâm Tiểu Trúc giới thiệu mình, tiện thể nói luôn cho Hạ Sơn
Ngô Thái Vân đánh giá Hạ Sơn một chút rồi nhìn đường huynh bên cạn, trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/biet-vi-ky/3162124/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.