Lâm Tiểu Trúc dừng một chút,quay đầu nhìn Tần thị.
“Ngươi… đi đường bình an, nhớ chiếu cố bản thân, mợ tính tình không tốt, đừnggiận” Tần thị ánh mắt phức tạp nhìn Lâm Tiểu Trúc. Đứa nhỏ này đến nhànàng nửa năm, cũng chừng ấy thời gian nàng chê bai ghét bỏ nó nhưng lúcnày nó rời đi lại thấy có chút luyến tiếc.
“Ân.” Lâm Tiểu Trúcnhìn Hạ Xuân Yến, thấy trong mắt nàng toàn là ghen tỵ và hận ý, dạ mộttiếng rồi xoay người đuổi theo, đi đến sau lưng Hạ Sơn.
Hạ Sơn quay lại nhìn nàng một cái rồi lại xoay người đi tiếp.
Hôm qua hắn đã cứu nàng, hôm nay hai người cùng bị bán đến nơi xa lạ, cũngcoi như vận mệnh tương liên, hơn nữa người này thân thể khỏe mạnh, có lẽ dọc đường còn phải nhờ hắn chiếu cố, cho nên Lâm Tiểu Trúc quyết địnhlàm tốt công tác tư tưởng trước, liền gọi một tiếng “Hạ Sơn ca ca” cònphụ tặng một nụ cười ngọt ngào.
Hạ Sơn thấy nàng tươi cười thì sửng sốt, nhưng rất nhanh đã quay mặt đi, không để ý tới nàng.
Di, rất lạnh nha. Lâm Tiểu Trúc nhướng mi, bĩu môi. Hạ Sơn vẫn cắm cúi bước đi.
Đi lên nửa đỉnh núi, đại hán bị thiếu niên phái đi lúc này mới chạy tớinói nhỏ bên tai hắn vài câu, thiếu niên gật gật đầu, ánh mắt dừng lạitrên người Lâm Tiểu Trúc vài lần, che miệng ho khan
“Công tử, hay là để bọn họ cõng ngài đi” lão nhân râu dê lo lắng nói
“Không cần.” Thiếu niên khoát tay, tiếp tục đi. Hắn thân thể đơn bạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/biet-vi-ky/3162121/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.