Lão nhân râu dê thấyăn xong chén cháo, tinh thần của công tử có vẻ tốt hơn thì cũng thả lỏng tâm tư, lại thấy công tử gật đầu đồng ý liền mỉm cười nói với Lâm TiểuTrúc “được rồi, nhận ngươi”
“A?” Người trong thôn đều kinh hỉ nhìn Lâm Tiểu Trúc, “nhận? không phải nói tư chất không tốt sao?”
“Đúng như ta nói, mua Tiểu Trúc bọn họ nhất định sẽ không bị thiệt, một đứa nhỏ nhu thuận lại làm cái gì cũng tốt”
Liễu thẩm nhìn Lâm Tiểu Trúc, vui mừng nói: “Ai, đứa nhỏ này, cuối cùng đã hết khổ .”
“Lão gia, a không, công tử.” Tần thị nghe lão nhâ râu dê nói vậy đã sớm quên đi tức giận vừa rồi, tiến lên nói với thiếu niên “ngài xem, Tiểu Trúcnhà ta bộ dáng đẹp lại chịu khó, còn có trù nghệ rất tốt nữa. Ngài xemcó thể cho nhiều tiền chút không? Năm mươi văn tiền đi, được không?”
“Xuy!” lão nhân râu dê trừng mắt “phụ nhân này, tham lam như vậy, mua nàng làvì ta thương cảm nàng bị ngươi ngược đãi, nếu muốn đòi tiền thì không có cửa đâu”
Tứ bà sợ Tần thị ngăn cản liền lên tiếng “vợ Đại Trụ à, tính tình Tiểu Trúc nhu thuận, nàng ra ngoài kiếm được nhiều tiền thìngươi cũng được hưởng phúc ah”
“Cũng phải đó, nếu ngươi nói thêm nữa, người ta đổi ý không mua, ta xem ngươi còn vui được nữa không” Liễu thẩm trào phúng.
Tần thị liếc mắt nhìn nàng, hừ một tiếng rồi nói “tiền tới tay là chắc ănnhất, ai biết sau này sẽ thế nào?’ nói xong lại quay sang lão
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/biet-vi-ky/3162115/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.