Tao sẽ cho mày banh xác!!
Thật tình, cô cứ nghĩ rằng đó chỉ là nói suông để hù dọa thôi chứ. Ai ngờ Vy lại nói thâth làm thật. Nếu bây giờ cô trở về nhà chính là tự đâm đâu vào cái chết nhưng không còn cách nào khác. Ba cô và mẹ cô đang trở về và chiếc chìa khóa cũng đang ở đó nữa. Không biết từ khi nào Vy đã ra lệnh cho người lắp sẵn hết tất cả kế hoạch. Có lẽ là lúc cô vào trong rừng, Lân và Bảo đi tìm và ba cô đi công tác. Đó là lúc mà chẳng còn ai ở trong nhà. Loan đi nhanh vào tháng máy, sau khi nhấn nút xuống tầng mặt đất mới nhận ra mình quên mất điện thoại ở cănteen rồi. Thầm rủa thề một tiếng, cô không thể quay lại nữa rồi
Bên trong nhà ăn, rất lâu rồi không thấy Loan quay lại. Bữa cơm đã dùng xong, họ bắt đầu sốt ruột tính tiền. Chỉ là xem xét tình hình, có cần phải lâu như thế hay không
Cả ba người vào trong thang máy. Nhấn nút mặt hầm hầm. Họ không hề muốn Loan tiếp tục dính líu gì tới Vy nữa. Dù cô ta hiện tại đang bất tỉnh trên giường bệnh nhưng vẫn rất là nguy hiểm khi đến gần. Phải kéo Loan ra ngay nếu không sẽ nhiễm phải luồng phóng xạ. Nhưng khi lên đến phòng, không một ai cả. Chỉ có mình Vy nằm đó, không bác sĩ không y tá, và cũng không có Loan. Điện thoại của cô thì Bảo đang cầm trên tay. Nó chặc lại, anh nghiến lợi ken két nhìn Vy đang cười nhoẻn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/biet-thu-ma-am/3191692/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.