Kỳ thật Tiêu Tịnh không tin chuyện “Nằm gai nếm mật, tam thiên Việt giáp khả thôn Ngô*”
(*) ý chỉ nếu nhịn nhục, kiên nhẫn sẽ thành chuyện lớn.
Tuy sau khi Tô Hưng Thành qua đời không lâu, anh đã bắt đầu kế hoạch trả thù.
Dù Tô Hưng Thành không yêu cầu anh giúp mình báo thù.
Phải nói, ở trước mặt Tiêu Tịnh, ngay cả quá khứ của mình ông cũng ít nói tới.
Tiêu Tịnh cảm thấy, Tô Hưng Thành nhìn như đại ngộ triệt để*, cái gì cũng muốn buông, nhưng khi Tiêu Tịnh nhìn ông, ngược lại giống như nếu không đem toàn bộ người trên thế giới này giết chết, vĩnh viễn không có cảm giác an toàn.
(*) Chỉ trạng thái ngộ đạo tận cùng. Nó là sự giải thoát hoàn toàn các ý niệm, các ràng buộc hiện tại.
Tô Hưng Thành chính là một nhúm tro tàn, cả người toát ra một mùi tử khí nặng nề.
Người còn chưa chết, thân thể và tinh thần đã sớm không còn.
Tô Hưng Thành buộc anh động thủ.
Anh dùng tất cả mọi thứ Tô Hưng Thành dạy mình, khiến ông bị thương nặng.
Tiêu Tịnh không nói gì đứng một bên, nhìn hình tượng cao lớn vô biên, người cha nuôi giống như ngọn núi trầm mặc, tay chống mặt đất, nửa quỳ, máu tươi ồ ạt chảy ra từ vết thương dữ tợn trên người.
Mái tóc Tô Hưng Thành lốm đốm bạc phai, trên khuôn mặt gầy yếu thong dong chưa bao giờ lùi bước trở nên tiều tụy.
Ông thoạt nhìn gần năm mươi tuổi, nhưng Tiêu Tịnh biết, người đàn ông này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-thai/2113044/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.