Trong phòng chỉ còn lại một mình Tô Bắc.
Ánh sáng mặt trời len vào phòng khách, trải lên khắp nơi một tầng kim quang.
Mới sáng sớm biến thái đã ra ngoài, chỉ để lại một câu: “Đừng rời khỏi nhà, chờ tôi.”
Trong căn phòng im lặng, Tô Bắc bỗng có ảo giác mình đang rơi vào lòng biển sâu hắc ám.
Cậu đứng ngồi không yên, cảm giác có điềm xấu quấy loạn trái tim của cậu, không khí chung quanh như biến thành nước biển, cậu cảm thấy mình sắp hít thở không thông, tay không kìm chế được nắm lấy cổ áo sơ mi, cởi hai nút áo ra.
Việc này khiến cậu dễ chịu hơn, nhưng vẫn chưa đủ.
Tô Bắc bật mạnh dậy, đi ra nhìn ra ngoài cửa sổ sát đất.
Ánh sáng màu vàng, cũng khiến cậu cảm thấy khó thở như như nhau.
Tô Bắc xoay người, giống như chạy trối chết, rời khỏi phòng.
Phanh một tiếng thật lớn, cửa bị đóng lại.
Thanh âm điếc tai nhức óc, khiến khung cửa chấn động.
Tô Bắc nắm chặt tay, dùng một bước bằng ba bước đi ra ngoài.
Cây xanh ở tiểu khu này không tồi, cậu bước tới dưới tán một gốc cây, lá cây tản ra hương vị thanh ngát khiến sự đè nén trong ngực tiêu tan một chút.
Tô Bắc hít sâu một hơi, lấy điện thoại di động ra, gửi một loạt tin nhắn.
Nhóm số điện thoại được cậu gửi tới đều là số biến thái từng dùng để liên lạc với cậu.
Sau khi gửi đi, cậu kéo kéo áo.
Mồ hôi chảy tới cổ của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-thai/2113038/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.