Lời từ chối của Tô Bắc còn chưa nói ra, Thẩm lão gia đã cúp điện thoại.
Nhìn di động, sắc mặt Tô Bắc biến hóa đủ màu.
Cậu cảm thấy, cho dù mình có đi hay không, cũng chỉ là râu ria [không giúp được gì].
Nhưng mà Thẩm lão gia lại đem cậu trở thành nhân vật trọng yếu, nhất định phải có mặt mới có thể bắt tay vào làm việc.
Trong lòng Tô Bắc kêu rên một tiếng, Thẩm lão gia, ngài cũng quá coi trọng tại hạ rồi.
Tô Bắc chà mái tóc lộn xộn của mình.
Sắc mặt âm u, vẻ mặt uể oải không phấn chấn.
Nếu đi Bắc thành, sẽ có thể nhìn thấy người đã lâu không gặp – Chu Phỉ Thạch.
Nghe ba cậu bảo, Chu Phỉ Thạch mới xuất hiện, bây giờ đang dưỡng bệnh ở nhà cũ.
Nhà cũ, chính là biệt thự mấy đời của Chu gia truyền lại.
Nằm ngay trung tâm Bắc Thành.
Tô Bắc từng nghe Chu Phỉ Thạch kể qua, nhưng lại chưa từng tới đó.
Trong khoảng thời gian Chu Phỉ Thạch nằm viện và qua về nhà cũ dương thương, ba cậu nhiều lần bảo Tô Bắc đi thăm y, nhưng tất cả đều bị Tô Bắc từ chối.
Loại thái độ lạnh lùng này làm Tô Vận Thành rất nổi giận.
Ông thậm chí còn khấu trừ hai tháng tiền tiêu vặt của cậu.
Tô Vận Thành cảm thấy hành động này của cậu, chẳng khác nào tạt một chậu nước lạnh vào cái gia đình vừa mới tạo thành này.
Khiến ông ở trước mặt La Hân trông không công bằng, cũng mất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-thai/2113031/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.