Nhiệm vụ thứ ba coi như sống chết mặc bây đi —
Đầu óc thành thục của Tô Bắc không tiếp tục ôm kỳ vọng lần nữa.
Dù sao Chu Phỉ Thạch cũng không chết dưới tay biến thái, hơn nữa nhìn thái độ của anh trông có chút ý tứ nhẹ tay.
Bất quá rất nhanh Tô Bắc liền biết, cậu quá ngây thơ rồi.
Quả thật người hủy bỏ nhiệm vụ thứ ba là biến thái, nhưng vẫn còn nhiệm vụ thứ tư.
Mấy bữa nay, Tô Bắc dùng lý do chân bị thương vòng vo vài ngày, biến thái sai người đưa cậu tới trước mặt mình.
Tô Bắc ngồi trên xe lăng, bị đẩy tới phòng sách.
Phòng sách rất lớn, những cái kệ lớn nối tiếp nhau đều để đầy sách.
Tô Bắc vội vàng liếc nhìn, phát hiện sách trong đó có ít nhất bốn loại ngôn ngữ.
Ý thức được điểm này, sâu trong nội tâm Tô Bắc nảy lên một cỗ cảm xúc khâm phục ghen tị phức tạp, khiến ánh mắt nhìn biến thái trông có điểm không thích hợp.
Đáng tiếc, dưới ánh mắt xưng là ‘lửa nóng’ cũng không khiến biến thái chú ý.
Anh xuất thần nhìn chằm chằm notebook.
Tay biến thái thường thường gõ gõ vào màn hình, gõ xong liền cau mày, vẻ mặt trầm tư.
Tô Bắc đợi trong chốc lát, thấy biến thái vẫn không chú ý tới mình, trán nảy lên mấy cái gân xanh.
Đem cậu gọi tới đây, anh rốt cuộc muốn gì? Biểu hiện quyền uy của mình sao?
Trong đầu Tô Bắc bắt đầu ảo tưởng đem quyền đấm cước đá biến thái,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-thai/2113020/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.