Mặt Tô Bắc không đổi nhìn gương mặt trắng nõn đầy đoan chính của Tiêu Tịnh.
Vẻ mặt cậu nhìn qua có vẻ trầm, kỳ thực linh hồn đã sớm thoát xác, đi vào cõi thần tiên, người nay còn gọi thất thần.
Ánh mắt Tô Bắc đăm đăm, biểu tình đờ đẫn.
Cậu đang tự do trong suy nghĩ Chu Phỉ Thạch rốt cuộc đã chết hay còn sống, không thể tự kiềm chế.
Mặc kệ ra sao, nếu Tiêu Tịnh không nói rõ y đã chết, thì người hẳn còn sống, vòng vo như vậy, chỉ để khiến cậu mơ hồ không rõ ràng mà thôi, quăng ra sau đầu thì tốt hơn.
Khi xác định xong, Tô Bắc phát hiện nguyên lai mình vẫn còn cái cảm xúc gọi là khủng hoảng.
Khủng hoảng bị phẫn nộ đè ép, tràn lan ra.
Cậu ngửi được mùi hương trên người Tiêu Tịnh cách khoảng một bước.
Ánh mặt trời, nhẹ nhàng khoan khoái, gợi cảm cùng lười nhác.
Tiêu Tịnh vươn tay, chậm rãi kéo Tô Bắc vào lòng.
Tô Bắc không phản kháng, tùy ý dựa trên khuôn ngực rắn chắc của anh.
“Thật kỳ lạ.” Tiêu Tịnh hạ mắt nhìn Tô Bắc.
“Cái gì kỳ lạ?” Tô Bắc buồn thanh hỏi.
“Tôi rõ ràng ngửi được mùi đồng loại trên người em.” Tiêu Tịnh như có điều suy nghĩ nhìn Tô Bắc.
Cánh tay anh ôm chặt người so với mình thấp bé hơn một chút, thân thể gầy yếu.
Cả người Tô Bắc chấn động: “Là ý gì?”
Đồng loại sao? Trừ bỏ thuộc tính giống đực tiến hóa từ một loài linh trưởng thành người trong chục triệu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-thai/2113018/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.