Thời gian trôi qua vô cùng chậm.
Ở phạm vi hai thước xung quanh biến thái, không ai dám lại gần.
Tô Bắc giống như con rối mặc anh ôm vào lòng một cách dễ dàng.
Hơi thở ấm áp quanh quẩn trong khoang mũi rồi phả ra.
Khoảng cách quá gần làm cả người Tô Bắc không được tự nhiên.
Tay biến thái không ngừng đùa bỡn tóc cùng những bộ phận khác trên cơ thể của cậu.
Loại hành vi này của anh có vẻ như chỉ đơn giản là thỏa mãn thú vui trong khi chờ đợi, không chứa đựng ý *** tục hay những hàm xúc khác.
Đây cũng là nguyên nhân làm Tô Bắc ngoan ngoãn như vậy.
Không phải cậu chưa từng có ý định giãy dụa hay nói chuyện với anh.
Nhưng mỗi khi Tô Bắc vừa tính toán hành động, cánh tay biến thái sẽ siết chặt cậu trong giây lát.
Tô Bắc tuy đau tay, nhưng đồng thời cũng nhận ra người đàn ông này e rằng không muốn tiếp tục trò chuyện với mình.
Điều này làm Tô Bắc hơi thất vọng.
Vốn Tô Bắc định dùng phương thức nói chuyện phiếm này để moi ra một ít tin tức nhỏ nhặt hoặc quan trọng gì đó.
Như vậy, ít nhiều gì cũng sẽ có ích cho về sau, nhưng mà cậu không nghĩ tới, ngay cả một cơ hội cũng không có.
Đến buổi trưa, cánh cửa sắt bị mở ra.
Hai cảnh sát viên đứng trước cửa hô to:” Mai Có Tài.”
……. Thời điểm Tô Bắc nghe cái tên này, ý niệm duy nhất bỗng hiện lên trong đầu cậu là,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-thai/2113000/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.