Bộ dáng người luật sư trung niên thoạt nhìn vô cùng khôn khéo, rất có năng lực.
Ánh mắt hắn sắc bén nhìn Tô Bắc, thẳng đến khi cậu có điểm không chịu nổi mới dời đi.
Trong lòng Tô Bắc có chuyện dấu diếm, nên khi đối với loại ánh mắt này, có chút chột dạ.
Làm cho mọi người xung quanh lo lắng, đây không phải kết quả mà cậu muốn, nhưng Tô Bắc chỉ có thể làm như vậy.
Khuôn mặt Tô Bắc dại ra nghe luật sư trung niên miệng lưỡi lưu loát.
Tô Vận Thành ở trong này vội vàng nói hai câu liền rời đi căn phòng lạnh lẽo.
Ông vừa rời đi, luật sư trung niên đột nhiên im lặng, đem tất cả văn kiện xếp lại gọn gàng rồi đứng lên.
Tô Bắc có chút nghi hoặc nhìn nhất cử nhất động của hắn.
Trực giác sâu sắc nói với cậu rằng, mọi chuyện đã có chút biến hóa.
Luật sư trung niên nâng kính mắt, khuôn mặt chức nghiệp treo lên nụ cười nhã nhặn như hoa, hắn đối với Tô Bắc nói: “Tô tiên sinh tốt nhất vẫn là nên hợp tác một chút mới tốt, nếu cứ tiếp tục có thái độ này, có người sẽ thực mất hứng.”
Thực mất hứng…
Lời nói giống như đã từng quen biết làm trái tim Tô Bắc nhảy dựng.
Cậu ngẩng đầu, mặt không chút thay đổi nhìn tập văn kiện, ngón út tay trái giấu ở phía sau mặt bàn nhẹ nhàng giật một cái.
“Tôi không hiểu ông đang nói cái gì…” Thanh âm Tô Bắc có chút lạc giọng.
“Aiz, xem ra Tô tiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-thai/2112998/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.