Tô Bắc kiệt sức trở về nhà.
La Hân mở cửa ra, bà nhìn Tô Bắc, muốn nói rồi lại thôi, Tô Bắc cũng không thèm để ý bà, trực tiếp đi vào phòng ngủ.
Cậu ngã xuống giường, cơ hồ là ngủ ngay sau đó.
Trước khi ngủ cậu còn nhớ rõ gửi cho Lôi Thiên một tin nhắn báo rằng mình vừa mới về nhà.
Thẳng đến buổi sáng hôm sau, cậu mới tỉnh dậy.
Cái màn màu lam đậm che khuất ánh sáng làm căn phòng có vẻ u ám, cậu nhìn thoáng qua đồng hồ báo thức, đã 8 giờ.
Tô Bắc nằm trên giường một chút rồi mới đứng lên.
Đêm qua cậu còn chưa có thay áo đã ngủ trên giường, hiện tại bây giờ đã đầy nếp nhăn, Tô Bắc thay xong quần áo rồi mới đi ra ngoài, Tô Vận Thành ở phòng bếp ăn bữa sáng và coi báo, nhìn thấy Tô Bắc liền quăng tờ báo xuống.
“Tối hôm qua mày đi đâu, khuya như vậy mới về nhà, chủ nhiệm lớp của mày gọi điện thoại đến tìm, bảo rằng hôm qua mày không đến lớp.” Tô Vận Thành hung hăng đập tay lên bàn.
Tô Bắc bình tĩnh nhìn ba mình nổi giận.
Nếu là trước kia thì cậu hẳn sẽ rất sợ hãi, còn hiện tại cư nhiên một chút cảm giác đều không có.
Tô Vận Thành càng nhìn thái độ của cậu càng căm tức, ông lại đập bàn lớn tiếng nói: “Đừng tưởng rằng tao thiếu mày! Tao nuôi mày tới lớn như vậy đã là hết trách nhiệm! Mày có cái ăn cái mặc cũng là nhờ ai ban?”
Người luôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-thai/2112984/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.