4
Thời gian ra tòa càng lúc càng đến gần, tâm trạng của tôi và Lão La cũng càng lúc càng ủ dột, chúng tôi đã đọc tất cả những vụ an tương tự có thể tìm được, nhưng lại không thể tìm được cách nào giúp Cố Minh thoát tội. Trước ngày ra tòa, tôi quyết định đến gặp Cố Minh lần nữa, tôi nhớ đến một chuyện quan trọng cần anh ta xác nhận, nếu như có thể tìm được chứng cứ, thì tốt quá.
Bộ dạng của Cố Minh còn tồi tệ hơn so với lần trước chúng tôi gặp, anh ta gầy rộc hẳn đi, trong mắt đã không còn nỗi tuyệt vọng, mà thay vào đó là sự đờ đẫn không còn chút sinh khí.
Anh ta như thể đã biết được số phận của mình, từ bỏ tranh đấu.
”Anh Cố, sự việc hơi khó xử lí, nhưng cũng vẫn chưa đến nỗi không có cách nào.” Tôi cẩn thận cân nhắc câu chữ, không muốn đem đến cho anh ta quá nhiều hi vọng, dù sao thì hi vọng càng lớn, thất vọng cũng càng nhiều, nhưng lại không thể để cho anh ta triệt để tuyệt vọng. Như vậy cũng có khả năng sẽ cắt đứt tia hi vọng cuối cùng của chúng tôi, đây là một việc vô cùng khó khăn.
”Tôi muốn anh nhớ lại một chút…”
“Không cần đâu!” Không đợi tôi nói xong, Cố Minh đã cắt ngang lời tôi, trong giọng nói mang theo sự ủ dột nhưng còn lẫn một chút cảm giác như được giải thoát, “Tôi nhận tội rồi.”
“Gì cơ?” Lão La chợt trợn trừng mắt nhìn Cố Minh với vẻ kinh ngạc, “Anh nhận tội rồi?”
“Đúng vậy!” Cố Minh gật đầu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-ho-trang-an/107073/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.