“Tại cậu hết.” Lê Đại Phi ngồi xổm bên chân Bách Tử Nhân lảm nhảm, “Làm tớ chả còn đất diễn.”
“Tôi giải thích rồi còn gì.” Bách Tử Nhân nói, “Tôi không sống chung với bạn gái.”
Lê Đại Phi nói: “Thế thì nói rõ với Lôi Uyển Uyển đi. Chi tiết vào tường tận vào!”
“Tường tận đến mức nào?” Bách Tử Nhân bó tay, “Bảo là tôi không có bạn gái, nhưng trong nhà lại có một con yêu quái con tự dưng đến ở nhờ?”
“Đấy là chuyện của cậu.” Lê Đại Phi nói, “Người vợ số 36 của tớ không tin, định cùng tiến cùng lùi với bạn thân kia kìa.”
“Tám nhảm thì biến.” Bách Tử Nhân nói, “Tôi còn phải làm việc.”
Lê Đại Phi lấy một cái thìa ra khỏi túi: “Bây giờ là giờ ăn cơm.”
Bách Tử Nhân đưa cho anh một tờ quảng cáo.
“Sao lại là cái này?” Lê Đại Phi la oai oái, “Tiểu yêu tinh mang cơm cho cậu hàng ngày cơ mà?”
Bách Tử Nhân nói: “Em nó bảo về quê với chủ quán, hôm nay quán đóng cửa.”
“À.” Lê Đại Phi đã hiểu, “Chắc sợ mặt không tiêu sưng chứ gì.”
“Gần hết sưng rồi, nhưng vẫn không chịu ăn cơm.” Bách Tử Nhân nói, “Cũng chẳng hì hụi dọn nhà nữa, sâu răng ảnh hưởng tâm trạng lắm à?”
Tối qua Bách Tử Nhân sang kiểm tra (như thường lệ) thì thấy Bảo Đậu lo sợ tới nỗi chẳng nằm duỗi thẳng tay chân ra nữa.
“Cũng tạm.” Lê Đại Phi đáp, “Sự quan tâm của phụ huynh cũng rất quan trọng… Sao thế, cậu định nuôi nó à?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-hinh-ky/3586771/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.