“A,phát hiện chiến hạm địch!” Thằng nhóc đầu đinh la oai oái, trên bồn hoa vẽ vài nét nguệch ngoạc sặc sỡ: “Viu… Khai hỏa đạn ớt!”
“Hạm phó! Chiến hạm địch thế nào rồi!” Thằng bé gào lên.
“Vẫn đang đến gần.” Bách Tử Nhân đáp.
“Đáng ghét! Bắn trượt rồi sao!” Thằng bé nói, “Bổ sung đạn dược!”
“Rõ!!” Một đứa khác thiếu hai cái răng giơ tay chào kiểu quân đội, “Bổ sung hoàn tất!”
“Hạm phó! Chuẩn bị!”
“Này!” Một giọng nói không hài lòng vang lên.
Hai hạm trưởng và nhân viên nọ quay lại.
“Mấy anh chỉ biết chơi thôi!” Bé gái chống eo, “Ông xã! Tan làm rồi còn không về nhà!”
Hạm trưởng: “…”
Bách Tử Nhân: “…”
Mất răng: “…”
“Thật là!” Bé gái đi tới, “Bao giờ mới phát tiền lương? Con sắp phải đóng học rồi!”
Hạm trưởng nhìn trái nhìn phải, nhận ra hình như “ông xã” là đang gọi cậu.
Bách Tử Nhân nhìn Bảo Đậu đi theo cô bé… “đứa con” hình như chính là Bảo Đậu.
“Bọn anh đang đánh trận mà.” Hạm trưởng khó xử, “Chiến hạm địch…”
“Đừng có trẻ con như thế!” Bé gái kiêu ngạo hất cằm, “Bao giờ anh mới chịu có trách nhiệm hơn?”
“Trưởng khoa, cùng ăn cơm nhé.” Bé gái lại nói với Bách Tử Nhân, “Anh nhà tôi phải nhờ anh chiếu cố rồi.”
Vì thế khung cảnh biến thành cả nhà ngồi trên thảm cỏ ăn đất… à không, ăn cơm nhà đạm bạc.
Bảo Đậu =□= nghe bé gái bàn từ lỗ hổng giáo dục đến vấn đề chính trị, giá cả thị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-hinh-ky/3586762/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.