Bác sĩ Lê – đã xem mắt thất bại ba mươi hai lần – cứng người, Bảo Đậu phản ứng kịp, co người lại theo bản năng, nhanh như cắt luồn qua Lê Đại Phi.
Lê Đại Phi hoang mang năm giây, bị nhận xét “đúng là cưỡng ép thật” của mấy cô gái làm cho tỉnh táo lại, cũng nhanh như cắt… giơ túi áo vest lên che mặt, hùng hổ đuổi theo sau.
“Đứng lại!” Lê Đại Phi mất đi quyền chủ động, đành phải dùng nghị lực chạy tám trăm mét để đuổi theo Bảo Đậu đang phi như bay.
Nhưng thể lực của nha sĩ cả ngày ngồi trong bệnh viện sao bằng được yêu quái sinh sống trên núi, cũng may Bảo Đậu không biết đường nên cứ cắm đầu chạy, Lê Đại Phi mới có thể bắt kịp gót chân của cậu.
Có lẽ do bản năng của động vật lúc hoảng sợ sẽ chọn chui vào nơi chật hẹp, Bảo Đậu vừa đâm đầu vào một ngõ rẽ, Lê Đại Phi đuổi theo sắp hụt cả hơi mừng như bắt được vàng.
Đó là ngõ cụt.
“Mi không chạy… hả?”
Lê Đại Phi xông vào ngõ cụt, chỉ kịp nhìn thấy một cái bóng nhảy vù qua tường thấp, cái đuôi to xù vụt biến mất sau bức tường.
Lê Đại Phi tức xì khói định trèo tường, đang chuẩn bị xắn tay áo thì điện thoại đổ chuông.
“Gì thế hả?” Lê Đại Phi không buồn nhìn nhận luôn điện thoại, “Ông đây đang bắt yêu quái có gì gọi lại sau!”
“Bắt cái đầu con!” Một giọng nói tràn đầy nội lực dội vào tai anh, “Mày hẹn người ta mấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bien-hinh-ky/3586755/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.