Editor: Minh Nguyệt
Beta: Sakura
Đợi đoàn người của Tiêu Dao Hậu đi qua, Lý Duyên Tỷ mới tiện tay ném đồ Tiêu Dao Hậu vừa ném ra bên ngoài thuyền, thoáng cái đã không thấy đâu.
“…” Bách Hợp tuy không biết cái ống đồng đen kia là vật gì, nhưng Tiêu Dao Hậu nói đây là đưa cho cô dùng làm phòng thân, Lý Duyên Tỷ lại tiện tay ném đi, cô mím môi, tuy không nói chuyện, nhưng Lý Duyên Tỷ lại nhìn ra suy nghĩ trong lòng của cô rồi.
“Có ta ở đây còn cần mấy thứ rác rưởi này bảo vệ sao?” Ạm nhướng lông mày, khuôn mặt kia tuấn mĩ gần như yêu nghiệt, bày ra vẻ mặt trào phúng. Hắn cũng không ý thức được điều mình nói, Bách Hợp nhìn hắn một cái, nhắm mắt lại không có lên tiếng. Thực lực của anh mạnh, nhưng mà không thấy anh nguyện ý bảo vệ mình. Dù sao nếu là đồ có thể dùng để phòng thân, thì mình cũng nắm chắc nhiều hơn mấy phần mạng sống. Đáng tiếc xem ra hắn không thích Tiêu Dao Hậu:
“Đồ đạc của hắn có mùi hôi son phấn.” Vẻ mặt của anh chán ghét dùng thuật triệu hồi một quả cầu nước để rửa tay. Giống như vửa mới chạm vào ống đồng đen của Tiêu Dao Hậu là thứ không sạch sẽ vậy. Bách Hợp có chút nén cười, cố nói: “Nhạc phủ ở Thiên Đô là ai?”
Cô một chút cũng không biết tình hình nơi này, sau này cô muốn sống ở thế giới này thì thừa lúc Lý Duyên Tỷ nguyện ý nói chuyện, cô vừa vặn nghe ngóng một chút.
“Phủ Nhạc gia ở Thiên đô là một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bia-do-dan-phan-cong/1699879/chuong-1317.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.