Nói xong lời này thì anh dừng lại một chút, một tia linh lực xuất hiện trên đầu ngón tay của Lý Duyên Tỷ, tụ thành một giọt nước trong suốt, hắn búng đầu ngón tay bọt nước kia bay đến trúng mi tâm của Bách Hợp. Bách Hợp chỉ cảm thấy trên trán mát lạnh, giống như bị giọt nước bắn trúng, giơ tay lên lau đi cũng không có vệt nước nào. Giọt nước kia dung nhập vào trong giữa trán, lúc này anh mới cười lạnh một tiếng, kéo kéo quần áo trên người, nhảy lên cao vài chục trượng rồi thả người vừa vặn rơi vào chỗ linh khí dồi dào trong hồ Thủy Nguyệt. Anh vừa rời khỏi thì các áp lực trên người Bách Hợp mới rút đi, nhớ tới anh nói để cho mình không được rời khỏi tầm mắt của anh, Bách Hợp run khóe miệng, cố nén nước mắt.
Vừa rồi còn nói không cho cô rời khỏi ánh mắt anh, mà giờ chính anh lại chạy trước.
Trong đầu vừa nghĩ tới, Bách Hợp cũng đứng dậy đi đến chỗ hồ Thủy Nguyệt.
Bách Hợp không biết anh để một tia yêu lực của mình vào trong cơ thể của cô, đây là sau khi huyết mạch Chân Long thức tỉnh lĩnh ngộ được thủ đoạn vận dụng yêu lực. Chỉ cần anh dẫn một tia yêu lực vào trong cơ thể cô, thì cô sẽ không thể dời khỏi anh quá xa, hơn nữa anh có thể cảm nhận được vị trí của cô. Anh cảm thấy phương pháp này không có tác dụng, dù sao bình thường với tu sĩ cấp thấp thì anh không cần hắn sử dụng phương pháp khống chế như vậy. Nhưng nếu là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bia-do-dan-phan-cong/1699874/chuong-1312.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.