Edit: Minh Nguyệt
Beta: Sakura
Bách Hợp ngầng đầu lên, lau một lượt mồ hôi trên trán đang suy nghĩ là có nên nói thật hay viện có Hương Viên ra ngoài có việc một lúc. Phụ nhân cười lạnh hai tiếng, nhìn thoáng qua bên trong ao, trong ao Bách Hợp đã dọn gần xong chỉ cần cho nước vào lại lau rửa một lần liền sạch bong.
Nhưng ở trên bờ lại giống như không quét dọn sạch sẽ, ngược lại Hương Viên ở đây quét được hai cái, chỗ kia hai cái nhìn từ trên xuống chỉ thấy lộn xộn. Phụ nhân cười lạnh hai tiếng, không có nói tiếp quay đầu đi ra ngoài, không bao lâu sau bên ngoài truyền đến tiếng người phân phó đi tìm Hương Viên. Bách Hợp tự nhiên sẽ không nói gì, tiếp tục vùi đầu vào làm việc.
Ước chừng khoảng nửa khắc thời gian, Hương Viên đã quay về rồi, bên ngoài truyền đến giọng nói của nàng có chút bối rối sợ hãi cầu xin tha thứ. Sau nửa ngày phụ nhân dẫn Hương Viên đi vào, Hương Viên cúi thấp đầu, một bộ dáng trung thực, phụ nhân cao thấp đánh giá nàng: “Sau khi trời tối, việc ở đây làm không xong thì Nghênh Hương cư cũng không giữ người vô dụng, ngươi cũng đừng nghĩ tiếp tục sống.” Nói xong lời này phụ nhân hừ lạnh một tiếng lần nữa lại đi ra ngoài.
Cả bức rèm treo vẫn còn đang đung đưa, thân ảnh phụ nhân đã biến mất không thấy nữa. Hương Viên ngồi ngã trên mặt đất cúi đầu khóc, Bách Hợp đã lau xong cầu thang, để nước chảy vào, Hương Viên còn đang khóc lóc đỏ bừng mắt. Trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bia-do-dan-phan-cong/1699867/chuong-1305.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.