Máy báo động đặt ở giữa các nhịp cầu, Bách Hợp tính toán, cho dù cơ thể mình nhẹ nhành linh hoạt, có thể nhảy 5-6 mét, nhưng máy báo động đặt cách nhau 3 mét, nói cách khác ngoại trừ phải nhảy qua dải thiết bị báo động dài 3 mét kia, trước sau hai đầu cầu thì Bách Hợp cô cần phải nhảy dài khoảng 10 mét mới có thể tránh nó đi.
Nếu cho thêm cô 2 năm thời gian luyện tập, đừng nói là 10 mét, cho dù dài hơn cô cũng có thể nhảy qua, nhưng cô luyện tập thời gian không dài, nếu như chỉ dựa vào một chút kỹ thuật này muốn hoàn toán tránh đi cái này thì không làm được. Bách Hợp nhìn sang thủ vệ đang nằm trên mặt đất hấp hối, hai bên vách cầu có một màn hình điện tử giống như trong căn phòng dùng để quét dấu vân tay đi qua, như vậy chắc hẳn người trên đảo muốn đi qua thì phải cho quét vân tay vào đó.
Cho nên người đi qua thông đạo này thì đều quét dấu vân tay trên màn hình, chỉ như vậy khi đi qua đây còi báo động mới không vang lên. Nghĩ như vậy, Bách Hợp xoay lại chuẩn bị đem thủ vệ qua, nhưng vừa mới ngồi xuống thì bên kia hành lang truyền đến tiếng bước chân, xen lẫn giọng nói:
“Bây giờ đã tìm vài lần, nhưng không tìm thấy tung tích của cô ta.”
Nghe âm thanh này vang lên, Bách Hợp không chút do dự ném thủ vệ đã tắt thở đang nắm trong tay qua vách tường bên cạnh, nhanh chóng chay qua cây cầu, cây cầu dài 15 -16 mét,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bia-do-dan-phan-cong/1699852/chuong-1290.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.