Tuy vừa rồi mấy người thủ vệ kia đã rời đi, nhưng vì phòng ngừa họ quay lại, cô vẫn ngồi trên ngọn cây một hồi lâu, mãi đến khi xác định bọn họ không trở về nữa thì cô mới nhảy xuống. Theo hướng đi của những người này chắc hẳn đang chạy đến hướng ‘Đội 3’, Bách Hợp đoán những người này đã tìm được tung tích của nhóm ‘Con mồi’ chung lồng sắt đã tách ra với cô kia. Nhưng lúc này cô cũng không có trách nhiệm phải quay về cứu họ nữa, hy vọng bọn họ mệnh lớn sống lâu hơn một chút, chí ít trộm được xe chạy xa một chút, đừng dễ dàng bị người giết chết.
Trên đảo nhỏ này cô cũng không biết đường, chỉ có thể đi đại theo một hướng, cô cũng không dám chạy loạn, trước đó cô đã phát hiện trên đảo có gắn máy cảm ứng, Bách Hợp vì tránh những vật này không hấp dẫn sự chú ý của những người khác, khoảng cách không được bao xa cô đi mất một tiếng đồng hồ.
Trong lúc chạy trốn, do phải tránh né người trực gác, cameras và máy cảm ứng, Bách Hợp buộc phải đi vào các ngỏ ngách khắp đảo, tại một nơi lộn xộn như thế này tốt nhất chọn nơi vắng vẻ. Cô leo lên một chạt cây dừa núp trong bóng tối chằm chằm nhìn về phương xa, phía trước cách 200~300 mét có một vịnh nhỏ, một dải biệt thự nối liền ngăn trở. Cửa ra có rất nhiều người đứng gác, Bách Hợp nhìn thoáng qua, cũng tính muốn quay lại, cô thật không may lần này tính toán đi nhầm phương hướng, cô đang chuẩn bị quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bia-do-dan-phan-cong/1699844/chuong-1282.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.