Edit: Duong Phuc
Beta: Sakura
“Hôn sự này vốn dĩ không có cũng không sao, thế nhưng ngẩng đầu ba thước có thần linh, mẹ nói hươu nói vượn như vậy, không sợ sau này gặp báo ứng sao?” Lưu thị nghe Bách Hợp nói những lời này, trong lòng chột dạ không dám ngẩng đầu nhìn vào mắt nàng.
“ Chuyện tới nước này, chẳng sợ hôn sự này không thành, nhưng thanh danh này ta lại không gánh vác nỗi, Đoàn Quế Lan như thế nào lại đi họa xuân phường, ta cũng không biết, ta với Thẩm tú tài chưa từng gặp nhau, chỉ là theo lệnh của mẫu thân, cùng với lời mai mối, nên mới định ra hôn sự này, Thẩm tú tài có đi những nơi bướm hoa hay không, tìm hoan mua vui hay không, cũng không liên quan đến ta. Ngươi đừng tự cho rằng mình là Phan An tái thế, văn chương tài hoa phong lưu, nói cho cùng ngươi cũng chỉ là một tú tài nho nhỏ mà thôi, ta hà cớ gì phải vì một người như ngươi mà tổn thương chính mình chứ?”
Thẩm Đằng Văn nghe xong những lời này của Bách Hợp, sắc mặt tái nhợt, Bách Hợp lại nói tiếp: “ Ngươi tự thấy bản thân ngươi quý như trân bảo, nhưng lại không nghĩ, nếu không phải là ý của cha mẹ, ta cũng không nghĩ sẽ gả cho ngươi, có một chút công danh liền đắc ý vênh váo, sợ rằng càng đọc sách càng đi xuống, có khi ngươi họ gì ngươi cũng đã quên đi. Ngũ cốc chẳng phân biệt được, bản thân không siêng năng, cần mẫn, đầu óc ngu si, tứ chi phát triển, ngươi trước kia đọc sách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bia-do-dan-phan-cong/1699650/chuong-1088.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.