Lúc thân thể Bách Hợp không chỉ vô lực, mà cả người lại càng là bị ngã đau, đầu nàng đụng trúng bệ đặt chân, mái tóc xõa rối tung trên đất, quan trọng hơn là nàng không có mặc quần áo, lúc này chỉ đành phải lấy tay miễn cưỡng che đi bộ ngực đầy đà, cố gắng nhịn lại nhẫn, mới miễn cưỡng nhịn lời tức giận mắng đã vọt lên đến miệng xuống. Dựa theo quy tắc hậu cung, khi cung phi thị tẩm sẽ phải ngủ ở ngoài, chính là vì để thuận tiện cho việc hầu hạ Hoàng đế, lúc trước nàng luôn ngủ một mình, nên đã quên điểm này, nếu không nàng chắc chắn sẽ không ra tay đẩy người rồi.
Tề Ngự Phong nhìn bộ dáng của nàng như đang nhìn một con khỉ đang làm trò vậy, nàng chịu đựng đau đớn vừa khó khăn bò dậy, một mái tóc đen láy mượt mà che khuất hơn phân nửa tấm lưng trần của nàng. Cuối cùng Bách Hợp mới miễn cưỡng nói: “Thỉnh an Hoàng thượng, thiếp thất lễ.” Nàng vừa mới tỉnh lại, không biết có phải vì di chứng của cơn mưa hôm qua hay không, mà lúc này đầu của nàng đang co rút đau đớn từng trận, vừa nãy lại bị giật mình ngã xuống nên lại càng đau hơn.
Lúc này Bách Hợp tự cho là mình nhẫn nhịn được, nhưng kỳ thật Tề Ngự Phong thì lại thấy hai gò má nàng đỏ tươi, trong mắt giống như sắp phun ra lửa vậy, không minh diễm rực rỡ như thường ngày, nhưng lại có một loại cảm giác càng hấp dẫn hơn cả lúc ăn mặc xinh đẹp tinh xảo trong thường ngày, hắn ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bia-do-dan-phan-cong/1698749/chuong-187.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.