“Ha ha, già rồi nên bị hoa mắt rồi…” Ông Bùi cười gượng hai tiếng, quay đầu lại nhìn Bách Hợp, thấy đúng là cô mặc áo ngủ, đang ăn đồ ăn, còn cháu ông thì vội vàng trong bếp đến mồ hôi đầm đìa. Ông nổi trận lôi đình, chỉ vào Bách Hợp mắng to: “Phòng bếp là chỗ để đàn ông vào sao? Có phải cô điên rồi không!”
Nghe thấy tiếng của ông Bùi, Bùi Tuấn lập tức tắt bếp, kiểm tra thấy cơm nước đều ổn cả mới dọn dẹp sạch sẽ mọi thứ, rửa tay xong, lau khô, phòng bếp lại quay về hình dạng không nhiễm một hạt bụi, sau đó cậu mới đi ra ngoài.
“Ông nội tới à?” Cậu nói xong thì thấy Bách Hợp đang giẫm chân trần đất, vội vạng đi lấy dép trong nhà cho cô, bảo cô ngồi xuống để mình giúp, sau đó ngẩng đầu lên khẽ cười với Bách Hợp.
Bách Hợp biết cậu muốn gì, chỉ đành liếc ông Bùi một cái, cười ngượng rồi cúi đầu hôn nhẹ lên trán Bùi Tuấn. Gương mặt Ông Bùi đen thui, định lên tiếng thì Bùi Tuấn đã vui sướng quay vào phòng bếp…
Đáng lẽ ông không nên bỏ mặc cháu mình, nhìn xem Bách Hợp đã làm chuyện tốt đẹp gì. Đường đường là người thừa kế của nhà họ Bùi, bây giờ lại ở đây làm người hầu. Vỗn dĩ ông tưởng rằng Bách Hợp sẽ không thể chăm sóc tốt cho cháu ông, nhưng giờ thì cô chăm sóc Bùi Tuấn lúc nào chứ, rõ ràng là Bùi Tuấn làm trâu làm ngựa phục vụ cô!
Trong lòng ông Bùi tức đến hộc máu, Bùi Tuấn lấy cho ông một bát cơm. Ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bia-do-dan-phan-cong/1698743/chuong-181.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.