“…” Tuy rất khó khăn mới nghe được cháu trai mở miệng khiến ông Bùi vô cùng vui mừng, nhưng cậu lại nói chuyện trong tình huống này làm ông hơi khó chịu. Đây là cháu mình, là độc đinh duy nhất của nhà họ Bùi. Người ta nói con trai hướng ra ngoài, nhưng chẳng qua mới ngủ một lần với con bé họ Lâm này mà đã thay đổi rồi. Khóe môi ông Bùi giật nhẹ, không khách khí hừ một tiếng, thấy Bùi Tuấn đã ăn xong cháo, lại không có ý định ăn thêm nữa mà nhận khăn từ tay bà Cầm để lau miệng, động tác của cậu tao nhã quý phái lại pha thêm mấy phần cũ kỹ.
Thấy cậu hành động không khác ngày thường, thần tháivẫn như cũ thì ông Bùi thở một hơi nhẹ nhõm. Đây mới là cháu ông, làm mọi việc từng bước, tuy tâm lý có chút vấn đề nhưng cậu vô cùng thông minh. Ông Bùi tự an ủi trong lòng, vừa định tìm cớ rời đi thì thấy Bách Hợp không ăn hết nổi bát cháo cuối cùng lại không muốn để phí. Cô thân mật nhìn Bùi Tuấn, dịu dàng nói:
“A Tuấn.”
Khóe môi Ông Bùi lại co giật, chắc sẽ không giống như những gì ông nghĩ…
“A Tuấn, anh ăn một chút đi, cháo này rất ngon.” Quả thật Bách Hợp không ăn nổi nữa, đã ăn ba bát rồi, cho dù có ngon cỡ nào thì cô cũng không thể ăn thêm được. Nhà họ Bùi là gia đình quyền quý nhưng lại rất quý trọng lương thực, bình thường không để thừa cơm. Cô thân mật nhích tới gần Bùi Tuấn, đưa bát tới trước mặt cậu.
“Tiểu Hợp, anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bia-do-dan-phan-cong/1698733/chuong-171.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.