Người nhà họ Bùi thấy hai người đang ôm chặt nhau trên giường thì lập tức hiểu lầm, tròng mắt ông Bùi suýt nữa thì rơi ra ngoài khi nhìn thấy áo ngủ vứt trên nền nhà, trên mặt ông lộ ra vẻ kích động vui sướng. Tiếng động khi mở cửa khá lớn khiến ánh mắt Bùi Tuấn trở nên u ám, chậm rãi quay đầu lại, trên mặt cậu còn mang theo vẻ rất khó chịu khi kế hoạch của mình bị phá.
Thấy tình trạng như thế thì tròng mắt ông Bùi suýt nữa lại rơi xuống thêm một lần. Cả đời này, việc mà ông Bùi lo lắng nhất không phải là Bùi Tuấn không thích giao lưu với mọi người cũng không phải nhà họ Bùi không có người chống. Dù sao ông Bùi chưa đến sáu mươi tuổi, lại chú ý giữ gìn sức khỏe, ông tự hiểu rõ thân thể mình có thể sống tới hơn hai mươi năm nữa cũng không thành vấn đề. Điều mà ông lo lắng nhất là sau khi mình qua đời thì nhà họ Bùi không có người nối nghiệp.
Hiện giờ, nếu nhìn từ bên ngoài thì Bùi Tuấn không khác gì với người bình thường, cậu rất thông minh, học gì cũng giỏi, ngoại trừ việc không thích nói chuyện với người khác ra và tđôi khi không thể khống chế cảm xúc của mình thì còn lại đều tốt. Ít ra cậu đã kiềm chế được bản thân tốt hơn trước rất nhiều. Nhưng ông Ông Bùi vẫn không yên tâm, đứa cháu này của ông hiểu biết rất nhiều chuyện nhưng chuyện quan hệ đơn giản giữa nam và nữ thì lại chẳng hiểu chút nào.
Hai năm trước, cậu còn có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bia-do-dan-phan-cong/1698731/chuong-169.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.