Edit: Theresa Thai
Beta: Sakura
Nếu chưa từng tập võ thì thôi, nhưng hết lần này tới lần khác chính mình đã tập võ đến mấy chục năm, hôm nay liền trôi theo dòng nước như vậy, giọng nói Phạm Diêu suy yếu gật đầu, âm lệ nói: “Tốt, tốt, hôm nay Phạm mỗ học nghệ không tinh, gặp phải báo ứng này, chỉ là còn nhiều thời gian, cô nương cũng phải cẩn thận một ít.” Huynh đệ Minh giáo người đông thế mạnh, cho dù hắn chết rồi, thì cũng còn rất nhiều người sẽ lại xuất hiện, giết cũng không hết! Phạm Diêu cố gắng ngồi ngay ngắn, trong miệng bắt đầu niệm: “Đốt thân tàn của ta, thánh hỏa hừng hực. Sống có gì vui, chết có gì khổ? Tâm vì thiện trừ ác, chỉ mong được chết quang minh, vui vẻ sầu bi, đều trở về bụi đất…” Lão ta bắt đầu đọc ra khẩu hiệu nổi tiếng của Minh giáo, sắc mặt dần dần trở nên bình tĩnh hơn rất nhiều.
Theo Bách Hợp thấy, Minh giáo cũng không khác các tổ chức tuyên truyền mấy, chủ yếu đều là tẩy não người ta, nhìn ra được rất rõ ràng Phạm Diêu là một trong cái đám đã trúng độc rất sâu đó, lúc này sau khi lão ta niệm xong giáo lí, thậm chí trên mặt đã lộ ra thần sắc thấy chết không sờn.
“Xác thực sẽ có thánh hỏa đốt thân thể tàn bại của ngươi.” Bách Hợp cười một tiếng, đầu kia, nghĩa tử Vương Bảo Bảo của Nhữ Dương Vương đã nhận được lệnh dẫn người bao vây dưới Vạn An tự, bắt đầu hạ lệnh phóng hỏa.
Vạn An tự này có gạch có gỗ, một khi bén
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bia-do-dan-phan-cong/1698712/chuong-150.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.