Hồi trước theo đuổi Uông Bách Hợp, Lục Thiếu Quan cũng kể cho cô ấy nghe vài câu chuyện cảm động của mình, nhưng giờ Lục Thiếu Quan phát đạt thì cảm thấy sỉ nhục, hắn do dự không biết có nên sống cùng với Uông Bách Hợp nữa không, một đàn bà chỉ thích nịnh bợ không biết tại sao xưa mình mắt mù lại chọn cô ta.
Lúc hắn không có tiền thì hắn không thấy gì nhưng giờ hắn đã có tiền rồi, nhìn thái độ của Bách Hợp thì thấy khó chịu, trước kia Uông Bách Hợp luôn nghe lời hắn, lúc này Lục Thiếu Quan mới biết chỗ khác thường, ở nhà Bách Hợp không tôn kính mẹ hắn, em gái hắn chỉ mượn điện thoại thôi mà cô ta không cho còn đả kích mình.
Hiện tại Lục Thiếu Quan không nhớ được điểm tốt của Bách Hợp nữa trong đầu hắn chỉ tràn đầy khuyết điểm chủa Bách Hợp, thấy Bách Hợp xem thường mình, nếu hắn không có tiền thì thôi nhẫn nhịn là được nhưng hắn đã phát tài, Bách Hợp dựa vào cái gì mà xem thường hắn? Như thế hai người không cần sống cùng nhau nữa.
Tuy không nỡ bất động sản của nhà họ Uông nhưng Lục Thiếu Quan tin rằng chỉ cần mình tiếp tục đầu tư thì sau này đừng nói là một tòa biệt thự mà mười tòa hắn cũng có thể mua được, hắn tin hắn là thiên tài cổ phiếu, hai tháng qua hắn chưa từng thua.
Nghĩ như thế Lục Thiếu Quan không nén giận như trước kia, hắn lạnh lùng nhìn Bách Hợp hồi lâu: “Em còn cần cuộc hôn nhân này nữa không, mẹ anh phải chuyển về nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bia-do-dan-phan-cong/1698707/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.