Nghĩ như thế, mẹ Lục liền ngồi xuống đất vỗ đùi rồi gào thét: “Tôi khổ lắm, thật vất vả mới nuôi được một đứa con trai như vậy, thế mà vì con đàn bà kia mà giận tôi, từ hôm qua đến giờ còn chưa gọi một tiếng nương…”
Bách Hợp biết rõ đám người trong thôn này luôn đồng tình kẻ yếu, đương nhiên quá yếu thì họ không nhìn chỉ xem người chê cười, nhưng mẹ Lục là người lớn lại trước mặt mọi người kể lể con dâu bất hiếu nên hầu hết đồng tình với bà ta, Bách Hợp không muốn mẹ Lục có danh tiếng tốt bởi vậy sẽ không để cho dư luận đứng ở phía nhà họ Lục, cô muốn nhà họ Lục không ngẩng mặt lên được, thấy mẹ Lục gào khóc thế rất hợp tâm ý cô, bởi vậy Bách Hợp cười lạnh hai tiếng rồi cúi đầu nhìn chằm chằm mẹ Lục.
“Bà vất vả nuôi con trai? Trong bốn năm qua là tôi nuôi Lục Thiếu Quan, có sữa thì là mẹ, tôi thay anh ta trả hơn mười vạn học phí, chẳng lẽ anh ta nên gọi tôi là mẹ? Hơn nữa tôi còn trả tiền hôn lễ? Lục Thiếu Quan phải ở rể nhà họ Uông, tôi nói cho bà biết phí gọi lại xưng hô đã đưa rồi còn chưa có gọi lần nào, không bảo bà gọi tôi là tổ tông thì cũng không tệ rồi.”
Bách Hợp nhanh mồn nhanh miệng nói đến mức người nhà họ Lục xấu hổ, trong mắt mẹ Lục chợt lóe lên hung hãn, Bách Hợp nhếch miệng đang định nói tiếp thì có một đàn bà ôm đứa trẻ lách vao.
“Chị dâu, không nên nói như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bia-do-dan-phan-cong/1698701/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.