Bị con trai tức giận quát tháo khiến mẹ Lục hơi luống cuống, môi bà giật giật định nói điều gì lại không đợi bà mở miệng thì Bách Hợp vừa mặc áo vừa nói: “ Hãy múc chậu nước cho tôi, tôi muốn rửa mặt, chỗ rách nát gì thế này ngay cả hơi ấm cũng không có, lạnh chết tôi rồi, ngay cả WC cũng không có, Lục Thiếu Quan tôi nói cho anh biết tối đa sang năm tôi đi, nếu anh muốn ở lại thì cứ ở.”
“Uông Bách Hợp, mày đừng quá đáng.” Nghe nói như thế, mẹ Lục định nổi giận, con trai giỏi giang của mình sao có thể múc nước hầu hạ thế được? Đàn bà hầu hạ đàn ông là chuyện đương nhiên, trước kia mẹ Lục sợ Uông Bách Hợp xuất thân cao lại là người thành phố sợ con trai không bảo ban được, có thể con trai không thích cô ta hơn nữa Uông Bách Hợp lại cho bà gần mười vạn. Nên nể mặt tiền nên mẹ Lục không thể buông tha cái thần tài này được, hơn nữa hai năm trước trong điện thoại thì mẹ Lục cảm thấy Uông Bách Hợp là người không có đầu óc, sợ về sau ghét nhà họ Lục nghèo khó cho nên chuyến này mẹ Lục còn định ra oai phủ đầu ai ngờ lúc này ngược lại bị Bách Hợp chỉnh cho.
“Mày là cái thá gì, đã bị đàn ông kỵ lại còn dám bảo con tao giúp múc nước rửa mặt, cũng không sợ phúc khí quá sớm về sau ông trời thu lại mạng à…” Mẹ Lục hùng hổ há mồn chửi, tuy nguyên chủ Uông Bách Hợp không phải là thư hương môn đệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bia-do-dan-phan-cong/1698699/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.