Nghe nói như thế thì mỗi người ở trong phòng có những biểu mặt khác nhau, Dương Diệc Minh mặt tái nhợt, bờ môi giật giật không nói ra tiếng.
“Được rồi, hiện tại tiểu thư Dương Tịnh Dung, có thể thể nói cho tôi biết số cổ chỉ đỏ này ở đâu ra?” Bách Hợp nhìn thiếu nữ cô quạnh này rồi lôi đám côn trùng trên tay ra quơ quơ trước mắt, khiến cho mọi người xanh cả mặt. Dương Tịnh Dung lại đột nhiên cười cười: “Tiểu Hợp, thế mà cô cũng biết chỉ cô, cô học ở đâu?”
Lời này khiến mọi người sợ hãi mà ngay cả Dương Tĩnh Như cũng quay đầu nhìn chằm vào cô ta rồi vô ý thức nói: “Dung Dung…”
“Tôi xem thiên tượng được cao nhân truyền thụ, đừng có nói vớ vẩn nữa, muốn chiếm gia sản nhà họ Dương cho nên mới hạ độc bố?” Bách Hợp thấy cô ta không hề sợ hãi thì cũng cười cười, chỉ cổ có vẻ đáng sợ nhưng nếu biết rõ nhược điểm của nó thì muốn đối phó cũng không khó, bởi thế cô đi đến chỗ bàn lấy một cái cốc không cho chỉ cổ vào, lấy bình đựng ít nước sôi đổ vào cốc thì thấy chỉ cổ hòa tan thành từng đoạn màu trắng rồi cô đổ nước ấm ra tráng tay cho đến khi bàn tay trắng nõn không còn dấu vết cổ trùng nữa, cô quay đầu cười với Dương Tịnh Dung.
“Cô muốn chiếm nhà họ Dương?”
“Không có khả năng.” Dương Diệc Minh thấy những côn trùng kia đã biến mất thì lại to gan lên, run rẩy bò dậy ê chề nói: “Dung Dung hiền lành như thế sao cô ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bia-do-dan-phan-cong/1698692/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.