Edit: Py
Beta: Sakura
Bách Hợp không có để câu nói mỉa mai của lão vào trong tai, cô chỉ chú ý tới bác sĩ Vương nói Dương Thiên Thành không được, bản năng trong thân thể này truyền tới một cảm giác đau đớn.
Đây là tình cảm mà nguyên chủ còn lưu lại, thật sự là quá sâu, vì thế lúc này cô mới cảm nhận được, Bách Hợp vốn đang chuẩn bị luyện tập thêm rồi sẽ đi ra, nhưng xem ra bây giờ thời gian không đợi người rồi, Dương Thiên Thành không thể chết được, không phỉ vì ông ta là người quan trọng nhất của Dương Bách Hợp, chết tiệt kịch tình có phải vì bị tiêm thuốc an thần mà khiến cô chỉ tiếp nhận một nửa, sau này những chuyện gì xảy ra cô hoàn toàn không biết, cũng không có khả năng từ trong kịch tình đoán được tâm nguyện của Dương Bách Hợp mà thay cô hoàn thành, nhưng Bách Hợp biết là Dương Thiên Thành không thể chết được.
Đợi mấy người bác sĩ Vương ra khỏi phòng, bọn lão Lưu mấy người tới luyện công, Bách Hợp khẽ giật mình, đã bị Sở Ngọc nhìn ra: “Lão đại nghĩ đến đàn ông!”
“…” Tuy lời này của tên này quả thực có phần đúng, thế mà không hiểu sao Bách Hợp có một xúc cảm muốn đè tên này xuống đất đánh một trận.
Không biết có phải là bệnh về tinh thần hay không hay tại vì trên người vì có chỗ nào đó thiếu thốn, mà ở trên phương diện khác lại nói là có chút thông minh, ví dụ như vẻ mặt của mình sợ là bác sĩ Vương cũng không nhìn ra, hết lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bia-do-dan-phan-cong/1698689/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.