Edit: Py
Beta: Sakura
Y tá vừa kiểm tra đi ra ngoài, bọn người lão Lưu lại kéo tới, gần đây bác sĩ Vương không có dám xuất hiện nữa, lần trước lão ta bị dưa chuột đâm bị thương, về sau nhìn thấy dưa chuột và thịt nướng thì sợ hãi, cũng may đám người ngoài Bách Hợp tỉnh táo, gần như không có người phát hiện điểm này.
“Anh em đã uống thuốc chưa?” Lão Lưu hỏi một câu, trong tay mụ ta còn có dấu vết của viên thuốc màu trắng, hiển nhiên là cho thuốc xuống bồn cầu rồi, hiện tại võ công lão Lưu luyện được khá ổn, đừng nói tới bóp nát thuốc quá dễ dàng, kể cả bóp nát một viên gạch cũng không phải là việc khó, đáng tiếc trong bệnh viện tâm thần không có gạch cho mụ ta bóp.
Lão Tiền cười lạnh, lắc đầu: “Không có, tao ném đi rồi.”
Một người trẻ tuổi khác khoảng hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi, thân hình cao lớn, đeo kính, bộ dáng có chút tuấn tú, cũng lắc đầu theo: “Tôi cũng không uống.”
Anh ta gọi là Sở Ngọc, nguyên là con trai của một người đứng đầu trong thành phố này, cứ nhìn một bộ dáng này, lại vẻ mặt lạnh lùng, nếu không biết rõ các em gái nhìn thấy tên này nhất sẽ thấy xấu hổ tim đập nhanh, thật ra Bách Hợp lại biết rõ, tên này bị bệnh nặng nhất đấy.
“Tôi đã giữ lại hết.”
Nghe thấy lời này của Sở Ngọc, lão Lưu quay lại nhìn anh ta một cái: “Chú giữ lại làm gì?”
“Đám kia thật ngu dốt, cho rằng anh đây sẽ nghe lời mấy đứa đó uống thuốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bia-do-dan-phan-cong/1698687/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.